Một trong những ngày mãnh liệt, hấp dẫn và mãi mãi in sâu trong ký ức của tôi đã bắt đầu vào một buổi sáng hỗn loạn như thường lệ ở Hà Nội. Bạn gái tôi, Linh, và tôi lên đường đến Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, một địa điểm tuyệt vời giới thiệu nền văn hóa phong phú và sự đa dạng dân tộc của đất nước. Khi dạo bước trong khu vườn giữa những ngôi nhà sàn truyền thống đồ sộ, thật khó lòng không say mê di sản của mảnh đất này.
Sau khi rời bảo tàng, tôi ngồi xuống một chiếc ghế nhựa trước tiệm cắt tóc vỉa hè nổi tiếng của Việt Nam. Dù chỉ là một lần cắt tóc kéo dài năm phút, nhưng đó là một trong những trải nghiệm thư giãn và thiết thực nhất trong cuộc đời tôi. Sau đó, chúng tôi tiếp tục hành trình đến trung tâm của trí tuệ và triết học – Văn Miếu, một công trình kiến trúc tuyệt đẹp được xây dựng để tôn vinh Khổng Tử. Chúng tôi kết thúc hành trình dày đặc của mình tại Phố Tàu – địa điểm mang tính biểu tượng và nổi tiếng khắp thế giới. Nhâm nhi ly cà phê trong con hẻm hẹp nơi những chuyến tàu lao vun vút chỉ cách các ngôi nhà và quán cà phê vài centimet, chúng tôi tận hưởng một buổi tối ấm áp và hạnh phúc. Sau một ngày dài và mệt mỏi, chúng tôi trở về nhà và tôi lập tức chìm vào giấc ngủ.
Mọi thứ đều hoàn hảo. Cho đến tận nửa đêm, khi tiếng vo ve chói tai và đầy điềm gở của một con muỗi đã đánh thức tôi…




Vị khách nửa đêm và những chiếc xương gãy
Khi tôi mở mắt vào sáng hôm sau, tôi có cảm giác như thể chiếc tàu hỏa khổng lồ từ đêm hôm trước đã lao thẳng qua người tôi. Mỗi chiếc xương trong cơ thể tôi đều đau nhức như thể đã bị gãy vụn. Nhìn vào gương, tôi phát hiện ra một vết sưng trên đầu và ngay lập tức nhận ra đó chính là vết muỗi đốt đã đánh thức tôi dậy.
Chỉ trong vài phút, cơn sốt cao kinh hoàng, cơn buồn nôn dữ dội và cơn đau không thể chịu đựng được đã khiến cơ thể tôi hoàn toàn tê liệt. Nhận ra tình hình nghiêm trọng, Linh không rời khỏi bên cạnh tôi dù chỉ một giây. Cô ấy liên tục chườm lạnh để hạ sốt cho tôi, nhưng theo thời gian trôi qua, cơn sốt vẫn không thuyên giảm và tôi không thể tỉnh táo lại. Chính lúc đó, Linh thì thầm nói ra tên căn bệnh đáng sợ mà cô từng thấy ở một người bạn: sốt xuất huyết.
Khi tình trạng của tôi trở nên nguy kịch, Linh – dù có vóc dáng mảnh mai và yếu ớt – vẫn dùng một sức mạnh phi thường để đưa tôi xuống cầu thang dốc. Cô ấy đỡ tôi lên sau xe máy và lao vút qua dòng xe cộ hỗn loạn để đến Bệnh viện Trung ương Việt Nam.
Đối mặt với cái chết trên chiếc cáng kim loại lạnh lẽo

Khi chúng tôi đến bệnh viện, cảnh tượng trước mắt là một sự hỗn loạn tột độ. Tôi được đặt nằm trên một chiếc cáng kim loại lạnh ngắt trong một phòng bệnh chật cứng, xung quanh là hàng chục bệnh nhân cao tuổi. Một đợt bùng phát sốt xuất huyết quy mô lớn đang hoành hành khắp thành phố và mọi bệnh viện đều đang hoạt động vượt quá công suất rất nhiều. Do tình trạng quá tải nghiêm trọng và vì tôi là người nước ngoài, họ thông báo rằng không thể giữ tôi lại đó và chúng tôi cần phải tìm một bệnh viện khác.
Linh đang ở đỉnh điểm tuyệt vọng. Nhưng chỉ trong chớp mắt, sự tuyệt vọng ấy đã biến thành tinh thần của một chiến binh dũng mãnh. Cô bắt đầu tranh cãi với các bác sĩ, thực sự là một mình cô đã dấn thân vào cuộc chiến chống lại cả hệ thống, chiến đấu chỉ với một mục đích duy nhất là tìm ra lối thoát — một tia hy vọng duy nhất — cho tôi.
Khi nằm trên chiếc cáng kim loại lạnh buốt ấy, tôi như đang trôi dạt ở rìa của ý thức. Tôi nhớ mình đã tự nhủ rằng, “Tôi nghĩ là thế này rồi. Tôi sẽ chết ở đây.” Kỳ lạ thay, trong lòng tôi không hề có chút sợ hãi nào, cũng chẳng hối tiếc vì đang ở Việt Nam. Cảm giác ấy chỉ đơn giản là… như một cách ra đi vô cùng siêu thực, giống như trong phim, giữa lòng hỗn loạn của Đông Nam Á.
Cuối cùng, Linh cũng đã đưa tôi ra khỏi đó. Sau khi cố gắng ăn chút gì đó bên ngoài để lấy lại chút sức lực, chúng tôi về nhà. Đêm đó là một cơn ác mộng dài đằng đẵng đối với cả hai chúng tôi; cô ấy thức trắng đến tận rạng sáng, làm mọi cách có thể để giữ cho tôi sống sót.

Cuộc gặp gỡ với Kim Jong-un và những ngày ở bệnh viện
Sáng hôm sau, cơn sốt vẫn ở mức nguy hiểm. Chúng tôi quay lại bệnh viện tỉnh và cuối cùng cũng được làm xét nghiệm máu và chụp X-quang. Sau khi khám, bác sĩ xác nhận khả năng mắc sốt xuất huyết là rất cao và cho biết tôi cần phải nghỉ ngơi tại nhà hoặc nhập viện. Ngay lúc đó, may mắn đã mỉm cười với chúng tôi: Linh biết được có một giường trống tại một bệnh viện tư nhân và lập tức gọi taxi chở tôi đến đó.
Và ngay tại khoảnh khắc đó, chúng tôi bất ngờ bị cuốn vào một cảnh tượng mà ngay cả kịch bản phim cũng khó có thể nghĩ ra. Giao thông Hà Nội đã hoàn toàn tê liệt vì nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un vừa đến Việt Nam bằng đoàn tàu bọc thép để thực hiện chuyến thăm cấp nhà nước chính thức. Khi tôi nằm trên ghế sau chiếc taxi trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, ốm yếu và kiệt sức, tôi đã chứng kiến sự kiện lịch sử này diễn ra qua cửa sổ. Những tình nguyện viên dân quân cộng sản cao tuổi đang thiết lập các trạm kiểm soát an ninh ở mọi ngã tư và phong tỏa các đại lộ chính. Tôi đang chứng kiến sự xuất hiện của nhà lãnh đạo bị cô lập nhất thế giới qua cửa sổ chiếc taxi, ngay vào thời điểm cao trào của cơn sốt xuất huyết.
Cuối cùng chúng tôi cũng đến được bệnh viện tư nhân, và sự chăm sóc của các y tá và bác sĩ ở đó thật sự tuyệt vời. Hiện chưa có phương pháp chữa trị dứt điểm cho loại virus này; cơ thể bạn phải tự mình chống chọi hoàn toàn, chỉ dựa vào một hệ miễn dịch mạnh mẽ. Biết rằng hàng nghìn người trên khắp thế giới tử vong vì sốt xuất huyết mỗi năm thực sự khiến tôi kinh hoàng.
Điều kỳ lạ nhất của căn bệnh này là các triệu chứng thay đổi hoàn toàn mỗi ngày. Vì Linh hiểu rõ diễn biến của căn bệnh, cô ấy đã dẫn dắt tôi như một nhà tiên tri: “Hôm nay, bạn sẽ nổi những nốt đỏ giống như bệnh sởi,” cô ấy thường nói vậy. Và đúng như dự đoán, người tôi lại nổi đầy mẩn ngứa. Ngày hôm sau, triệu chứng đó biến mất, nhường chỗ cho một cơn đau khớp hoàn toàn mới, vô cùng dữ dội.

Vị thiên thần đã cứu mạng tôi
Mỗi giờ tôi trải qua trong bệnh viện đó đều tràn ngập những ca chăm sóc đặc biệt, sự theo dõi liên tục và những cuộc xét nghiệm không ngừng. Và trong suốt quãng thời gian đó, Linh chưa từng rời khỏi bên cạnh tôi dù chỉ một giây. Bên trong cơ thể mong manh ấy, cô ấy mang trong mình trái tim của một thiên thần và sức mạnh của một chiến binh. Tôi mang ơn cô ấy một ân tình mà tôi không bao giờ có thể đền đáp trọn vẹn — giữa cơn hỗn loạn tột cùng, cô ấy thực sự đã cứu sống tôi.
Cơ thể tôi đã chiến thắng trong cuộc chiến chống lại virus. Thực ra, vào ngày thứ hai nằm viện, được cuốn theo làn sóng nhẹ nhõm bất chợt khi sức khỏe dần hồi phục, tôi thậm chí còn lén xuống khu vườn của bệnh viện để hút một điếu thuốc. Sau năm ngày điều trị căng thẳng tại bệnh viện, tôi hồi phục nhanh chóng và kỳ diệu chẳng khác gì lúc mới mắc bệnh, và cuối cùng cũng được xuất viện.
Việt Nam đã mang đến cho tôi nhiều điều hơn cả những cảnh quan hùng vĩ, những món ăn đường phố tuyệt vời và những ngôi chùa cổ kính. Nơi đây đã dạy tôi về những giới hạn của cơ thể con người, hơi thở lạnh lẽo của sự hữu hạn, và quan trọng hơn hết, sự tận tụy sâu sắc và tình yêu chân thành thực sự trông như thế nào.
Bệnh sốt xuất huyết là gì?
Sốt xuất huyết là một bệnh do virus lây truyền sang người qua vết đốt của muỗi Aedes mang mầm bệnh, chủ yếu là loài Aedes aegypti. Bệnh này phổ biến nhất ở các khu vực nhiệt đới và cận nhiệt đới, bao gồm Đông Nam Á, Mỹ Latinh và một số khu vực ở châu Phi.
Các triệu chứng
Bệnh thường xuất hiện từ 4–10 ngày sau khi bị muỗi đốt và có thể kéo dài đến hai tuần. Các triệu chứng phổ biến nhất bao gồm:

- Sốt cao đột ngột (lên đến 40°C / 104°F)
- Đau đầu dữ dội
- Đau phía sau mắt
- Cơn đau cơ và khớp dữ dội – đó là lý do tại sao bệnh sốt xuất huyết thường được gọi là “bệnh sốt gãy xương”
- Buồn nôn và nôn
- Phát ban da, thường xuất hiện từ 2–5 ngày sau khi bắt đầu sốt
- Mệt mỏi và kiệt sức
Điều trị
Hiện chưa có phương pháp điều trị kháng vi-rút cụ thể nào dành cho bệnh sốt xuất huyết. Cơ thể phải tự chống chọi với vi-rút. Việc điều trị tập trung vào việc giảm nhẹ các triệu chứng: nghỉ ngơi, bổ sung đủ nước và dùng thuốc hạ sốt. Trong các trường hợp nặng, bệnh nhân cần phải nhập viện.
Điều đó nguy hiểm đến mức nào?
Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), mỗi năm trên toàn thế giới có khoảng 400 triệu người mắc bệnh sốt xuất huyết. Trong số đó, khoảng 100 triệu người xuất hiện các triệu chứng lâm sàng, và hàng chục nghìn người tử vong, đặc biệt là trong các trường hợp bệnh tiến triển thành sốt xuất huyết nặng, có thể gây chảy máu nội tạng và suy đa tạng.
Phòng ngừa
Vì hiện chưa có phương pháp chữa trị nào có hiệu quả phổ quát, nên việc phòng ngừa là vô cùng quan trọng. Sử dụng thuốc xua muỗi, mặc quần áo dài tay, ngủ dưới màn chống muỗi và loại bỏ các vũng nước đọng – nơi muỗi sinh sản – là những biện pháp phòng ngừa hiệu quả nhất.